|
ĐỪNG KHÓC
Giọt lệ là một cái
ǵ lạ lắm. Nó ứa nơi đôi mắt nhưng lại làm mềm ở trái
tim. Đôi mắt th́ nḥa rồi sáng lên nhưng trái tim th́
nhũn đi và mù ḷa, mê muội.
Cho nên, đừng khóc.
Tôi dặn tôi như vậy và thực là tôi đă cố công tập luyện
một tuyệt kỷ ám thị hiếm có để áp dụng cho tất cả những
trạng huống bi thương trên đời mà tôi gặp phải. Đừng
khóc. Phải. Khóc chỉ làm tê bại ư chí mà thôi. Huống chi
tôi là một tu sĩ và lại là con trai. Con trai th́ phải
cứng rắn, hùng dũng, không thể khóc sướt mướt, ủy mị như
đàn bà con gái được—tôi đă nghe măi những câu tương tự
như vậy từ khi c̣n nhỏ. C̣n tu sĩ th́, linh mục hay đại
đức cũng vậy, là kẻ "đứng trên tất cả để sống v́ tất cả."
Đứng trên tất cả chẳng phải là đ̣i hỏi một thế đứng trên
đầu trên cổ thiên hạ mà chính là tự đặt ḿnh vào cương
vị thoát tục, từ bỏ những sinh hoạt rộn ràng của thế
nhân để có thể thong thả, công bằng mà trải ḷng ḿnh ra
cho khắp mọi loài. Nếu không đứng trên tất cả được th́
cũng giống y trang thế nhân từ tham lam, thù hận, si mê,
cho đến cả những t́nh cảm mủn mẳn riêng tư, và rồi như
vậy th́ ông cha hay ông thầy cứ việc về nhà mà làm bố
bầy trẻ cho xong, khỏi cần phải ở nhà thờ hay chùa chiền.
Và, cũng chính v́ đứng trên tất cả mà một tu sĩ chỉ có
thể khóc cho tất cả chứ không khóc cho riêng ai.
Khóc, tôi quan
niệm rằng, đó là sự xúc cảm của khổ đau dâng lên đến một
cao độ khiến người ta bật lên tiếng nấc, và nước mắt
theo đó tuôn trào. Đó là tiếng nói đặc biệt và chính xác
nhất của nỗi thống khổ khi mà ngôn ngữ không có khả năng
để diễn tả nó một cách trọn vẹn được. Theo nghĩa ấy, tôi
có thể loại trừ ra những lần trong đời mà chúng ta chỉ
ứa lệ hay nghẹn ngào qua một phút xúc động nào đó. Và
cũng theo nghĩa ấy, tôi biết tôi chưa thực sự khóc bao
giờ kể từ khi bước chân vào chùa ở tuổi mười một, mười
hai.
Tôi có một công
thức rất đơn giản là nên áp dụng lối phủ nhận; tuy rằng
có vẻ nghịch ḍng đời nhưng rất ư là xuôi ḍng đạo. Như
thế này: người đời muốn khổ, muốn khóc cho thỏa th́ cứ
yêu, cứ thương nhiều vào—đó là cái quyền thuận buồm của
họ; c̣n ḿnh, đă là tu sĩ, sợ khổ, sợ phải khóc th́ đừng
có bon chen mà yêu, mà thương riêng ai. Thương chung
chung th́ được. Tức là cha mẹ, anh chị em, họ hàng thân
thuộc, bạn bè và tất cả mọi người gộp chung lại thành
một khối: nhân loại. Thương nhân loại, vậy là đủ rồi.
Thương một cách b́nh đẳng, không thiên vị ai. Tôi tự cảm
thấy là ḿnh đă giữ một lối yêu thương phổ quát như vậy
trong một thời gian tương đối êm thắm. Đôi lúc có những
xung động làm lung lay cái công tâm của tôi—chẳng hạn
mủi ḷng v́ cảnh tan gia bại sản của gia đ́nh—nhưng tôi
đều phải phấn đấu lướt qua. Về với gia đ́nh, tôi như một
người khách: một tu sĩ viếng thăm một gia đ́nh Phật tử.
Tôi c̣n có ư khiến cho gia đ́nh dần dần phải thừa nhận
rằng tôi đă trở thành một cái ǵ của chung chứ không
phải của riêng gia đ́nh nữa. Rồi tôi dấn thân làm việc
xă hội, đi kinh tế mới, chữa bệnh phát thuốc, rách cho
mặc, đói cho ăn, vỗ về bao gia đ́nh cùng khốn mà vô t́nh
quên rằng chính gia đ́nh ḿnh cũng bị đói rách như ai từ
sau năm 1975.
Tôi phải dài ḍng
như vậy chỉ để đi đến một câu chuyện liên quan đến nước
mắt và nỗ lực nhằm cưỡng chống lại nó...
Có một gă tù nhân
ở trại cải tạo, tánh có vẻ khô khan, lạnh lùng, làm như
là bẩm sinh vốn không có trái tim vậy. Hắn đă xa gia
đ́nh từ thuở bé lại thêm hai năm cải tạo ly cách xă hội.
Vậy mà khi được gặp mặt người chị ruột vào lần thăm nuôi
đầu tiên, hắn vẫn cứ dửng dưng như chẳng ǵ lạ trong khi
bà chị th́ mếu máo khóc ngay tại chỗ. Có lẽ hắn mải chú
ư đến cái răng sún nơi miệng bà chị, làm như thể điều ấy
quan trọng hơn sự gặp gỡ của hai chị em vậy.
“Quái! Sao chị ấy
lại sún một cách buồn cười như thế này!”
Lần thứ hai,
khoảng ba tháng sau, bà chị sẽ đưa người cha già của hắn
đến thăm. Hắn được bà chị báo trước như vậy.
Người cha, một
công chức hành chánh cao cấp của chính quyền quốc gia,
đă từng cặm cụi làm tṛn chức năng của một trung thần
không thờ chúa nhưng sùng thượng trách nhiệm và ư hướng
phục vụ nhân quần trong một cung cách thanh liêm sạch sẽ
đến độ bị coi như một kẻ lạc hậu không theo kịp đà tiến
như vũ băo của toàn khối tham nhũng xôi thịt trong bước
đi thời đại. Người cha mà sau mấy mươi năm làm công chức
vẫn c̣n c̣ng lưng đạp chiếc xe cũ rích già tuổi hơn đứa
con đầu ḷng, chỉ lo mỗi một việc là trả nợ kịp thời mỗi
kỳ lănh lương và giữ cho vợ con khỏi bị đói rách. Chiếc
xe đạp được ông yêu quư và xem là con ngựa già có t́nh
cảm, cần cù, nhẫn nại như chính ông vậy. Mỗi sáng trước
khi đi làm, ông gọi bầy con:
“Đứa mô ra bơm
bánh xe Mercedes cho ba hè!”
Bà vợ nội trợ của
ông biết rất rơ rằng ông không mơ được một chiếc
Mercedes, nhưng quả thực ông thương chiếc xe đạp của
ḿnh c̣n hơn là những nhân viên dưới quyền ông tưng tiu
những chiếc xe hơi láng lẫy của họ.
Cộng sản tràn vào
miền Nam, ông lập tức bị đưa đi học tập cải tạo và may
mắn thay, được những giáo sư xuất chúng (xuất thân từ
nghề bán cà rem hay từ những nghề đại loại như vậy) dạy
cho bài học vỡ ḷng về đường lối và chính sách của xă
hội chủ nghĩa. Tấm thân già đă nai lưng trường kỳ với
sinh kế những mấy chục năm để nuôi vợ con mười lăm người
bây giờ không chịu đựng nổi hai năm đi học đến nỗi phải
bị phù thủng, bại liệt hai chân, thần kinh căng thẳng,
lên tăng-xông, suưt chết mới được thả về. Gặp vợ con rồi
ông không quên hỏi thăm con ngựa sắt trung thành của
ḿnh. Vợ ông nói: “Đă bán rồi, để đi thăm nuôi anh đó.”
Ông ngồi lặng yên một lúc rồi ứa nước mắt. Không rơ ông
khóc v́ tiếc rẻ một chiếc xe đạp hay khóc v́ tiếc thương
cho một trung thần phải chết theo sự sụp đổ của một ngai
vàng trước ca khúc khải hoàn của những kẻ thắng trận.
Hắn thực không
hiểu nổi tại sao cha hắn lại thừa nước mắt để khóc cho
một chuyện cỏn con như vậy. Và giờ này, hắn được phép
nghỉ lao động một giờ để gặp người cha đó với điều kiện
hắn phải bước đi được như một người b́nh thường. V́ lẽ
chính hắn, tuy không bị phù thủng như cha trước đây, hai
chân cũng bị liệt đi sau hơn bốn mươi ngày đêm bị cùm
một chỗ. Cán bộ trực thăm nuôi nói:
“Mày bước đi thử
một ṿng xem nào. Nếu đi vững th́ cho ra gặp gia đ́nh,
c̣n không th́ chỉ được nhận quà thôi.”
Hắn bặm môi bước.
Hai chân nhức nhối đến xanh mặt. Toàn thân như một khối
đá nặng đè xuống đôi chân. Đi được vài bước, hắn thầm
nghĩ: “Thôi, thua cuộc cho rồi, đau không chịu nổi. Mấy
tháng nay không gặp mặt gia đ́nh, ḿnh cũng đâu có chết.”
Hắn đứng lại không muốn bước nữa, nhưng một ư nghĩ
thoáng hiện trong đầu khiến hắn thấy tăng thêm chút nghị
lực: “Không, ḿnh phải gặp gia đ́nh để nói chuyện đó.”
Và hắn lại tiếp tục gắng bước. Ngàn mũi tên như cắm sâu
vào đôi chân hắn. Hai mắt cá hắn lại phải chịu đựng một
cơn đau buốt như thể bị đục khoét bởi hàng triệu con
trùng độc. Hắn khẽ rên trong họng, nhưng cuối cùng hắn
cũng đă bước xong một ṿng, rồi ngồi xuống đất, trán rịn
mồ hôi. Viên cán bộ lắc đầu:
“Chưa được. Nhưng
thôi, du di cho mày lần này.”
Mắt hắn sáng lên.
Hắn không ngờ một kẻ thi rớt thê thảm mà lại được ban ân
huệ bảng vàng ghi danh. Hắn mừng rỡ đứng dậy, cám ơn
viên cán bộ mà vẫn c̣n lạng quạng muốn té. Viên cán bộ
nói với bọn trực thăm nuôi:
“Lấy đồ mới cho nó
thay.”
Hắn được cho mượn
một bộ đồ tù màu lam sẫm có đóng dấu tên trại cải tạo.
Những bộ đồ tù c̣n mới được cất để dành trong kho hậu
cần chỉ phát cho tù nhân mỗi năm một bộ; số c̣n lại th́
cho tù nhân mượn mặc vào những ngày thăm nuôi. Cán bộ
lại quay qua bọn trực thăm nuôi dặn tiếp:
“Hai đứa bây d́u
nó đến phía sau nhà thăm nuôi rồi để nó tự bước vào.
Tuyệt đối không cho người ta thấy. Nghe chưa? À, này
thằng kia, mày c̣n yếu lắm, nhớ xin gia đ́nh cà phê
thuốc lá mà bồi dưỡng nghe.”
“Vâng,” hắn hiểu
ư, đáp nhanh.
Quả thật là nếu
không có hai người bạn tù vừa d́u vừa cơng chạy th́ hắn
chỉ có nước lết theo họ như một con chó què thôi. Trên
bực thềm phía sau nhà thăm nuôi, hắn ngồi thở dốc. Mệt
lả như sau một cuộc chạy đua đường dài, hắn thấy đất
trời tối xầm lại. Trong nhà thăm nuôi và phía sân trước,
tiếng nói chuyện của các cải tạo viên cùng thân nhân của
họ ùm lên như một cái chợ. Đám tù đang chờ đợi đến phiên
th́ im lặng. Hắn cũng im lặng. Thời giờ chờ đợi dùng để
ôn lại hoặc sắp xếp những câu ngắn gọn, hữu ích hầu nói
với gia đ́nh cho kịp trong mười lăm phút mà mỗi tù nhân
được cho phép. Hắn nghĩ, trừ những điều cán bộ thăm nuôi
dặn ḍ—như không được tả oán than khổ đời sống trại;
không được nói t́nh h́nh sinh hoạt trại; không được nắm
tay khoèo chân người nhà; không được trực tiếp nhận quà
của gia đ́nh mà phải chờ cán bộ kiểm tra và cho phép;
không đưa tay khỏi mặt bàn; không được đá lông nheo, nói
th́ thầm hoặc nói bóng gió xa xôi—th́ hắn sẽ chẳng biết
nói ǵ hơn ngoài vài lời thăm hỏi sức khỏe gia đ́nh và
một yêu cầu hắn đă suy xét cẩn thận. Ngoài ra, v́ là một
bệnh nhân đang điều trị tại bệnh xá của trại cải tạo,
hắn có quyền nói lướt qua bệnh trạng của ḿnh để gia
đ́nh gửi thuốc vào đợt thăm nuôi sau. Trước mặt gia đ́nh,
tất cả các bệnh đều được phép nói ra trừ bệnh kiệt sức (v́
đói và lao động quá mức), bệnh liệt (v́ bị cùm chân một
chỗ quá lâu) và bệnh bầm (v́ bị đánh đập quá nặng tay).
Cán bộ căn dặn rất kỹ về điều này. Nếu bị bệnh kiệt sức
và bầm th́ cứ việc nhắn gia đ́nh gửi thức ăn và dầu gió
vào, khỏi cần khai bệnh. Chỉ có cái bệnh liệt là hắn
thực không biết phải trị bằng cách nào và nói cách sao
để gia đ́nh hiểu mà vẫn không vi phạm nội qui của ngày
thăm nuôi. Nói đúng ra, cái bệnh chính khiến hắn được
vào bệnh xá điều trị không phải v́ bại liệt mà là bệnh
tim. Bề cao một thước sáu sáu, nặng năm mươi tám kí lô
chẳng phải là ốm yếu ǵ. Nhưng bác sĩ nói, hắn có thể
chết bất đắc kỳ tử khi làm việc nặng. Cán bộ tin điều đó,
không dám đ́ hắn khuân đá, đập đá và làm những việc nặng
nhọc như trước đây nữa mà chỉ bắt hắn lo việc sổ sách
cho bệnh xá thôi. Hắn th́ hiểu rơ bệnh trạng của ḿnh đă
được ông bác sĩ, vừa là người cùng quê vừa là kẻ đồng
phạm, phóng đại lên hầu giúp hắn được trả tự do. Dù sao
cũng chỉ nên nói với gia đ́nh về cái bệnh đă được chính
thức chuẩn y đó, c̣n bại liệt th́ tuyệt đối không đá
động đến, hắn tự nhủ như vậy. Bại liệt chỉ là bệnh nhỏ
so với các bệnh nan y, khủng khiếp và kỳ quái khác mà
hắn thấy được trong bệnh xá, nhưng nó dễ đưa người ta
đến kết luận rằng có sự cùm kẹp trong trại cải tạo, và
sơ hở trong việc truyền tin kiểu đó là một vi phạm mà
cán bộ trại không thể nào tha thứ được.
Sau khi chờ đợi
khoảng mười phút, hắn được gọi tên cùng lúc với mười một
tù nhân khác. Hắn muốn ḅ lắm, như vậy c̣n nhanh hơn là
đi với hai chân đau, nhưng làm thế chỉ tổ bị đuổi về lại
c̣n bị phạt nặng. Hơn nữa, nhỡ gia đ́nh bắt gặp cũng sẽ
không sao hiểu nổi là hắn bị liệt, mà sẽ nghĩ rằng hắn
đă nổi khùng v́ bị quẫn bức trong tù.
Khi hắn bước vào
pḥng thăm nuôi th́ chỉ thấy hai cái bàn trống v́ đợt tù
trước cùng thân nhân của họ đă chia tay kẻ ra sân trước
người lùi sân sau rồi. Hai cái bàn thăm nuôi được đóng
với một kích thước ngồ ngộ: mỗi cái có chiều dài hai
thước, chiều ngang thước rưỡi và chiều cao hơn một thước.
Trông nó như cái bệ để lắp bục sân khấu hay tấm phản để
nằm ngủ ở nhà quê vậy. Cứ sáu cải tạo viên được xếp ngồi
một bàn. Họ cùng ngồi về một phía, mặt day ra cửa; phía
c̣n lại dành cho thân nhân. Thân nhân của cải tạo viên,
đủ mọi tầng lớp, ngồi tụm năm tụm ba ở sân trước chờ đến
lượt ḿnh. Cán bộ trại chỉ việc đọc tên mười hai cải tạo
viên đang có mặt trong pḥng thăm nuôi, thân nhân theo
đó cầm “Đơn Xin Thăm Nuôi và Gặp Mặt” bước vào.
Hắn ngồi được hai
phút th́ người cha già và bà chị ruột xuất hiện. Không
đủ chỗ ngồi, bà chị phải đứng sau lưng người cha. Phút
đầu yên lặng, hai cha con, hai chị em nh́n nhau không
nói ǵ. Dường như họ vẫn c̣n muốn xác minh xem kẻ đối
diện có thực là thân nhân của ḿnh hay không. Trong khi
đó, cả pḥng thăm nuôi rộn lên với những lời thăm hỏi,
dặn ḍ và khóc lóc nữa.
Cái nh́n đầu tiên
của ba hắn, hắn cảm thấy, là cái nh́n trao trọn thương
yêu, trao một cách vội vàng như sợ rằng sẽ không c̣n cơ
hội để trút nó ra nữa. Trong cái nh́n đó, hắn hẳn biết
rằng ông muốn ôm hắn lắm, như trước kia ông vẫn thường
làm vậy. Sau đó, ông quan sát hắn. Hắn không đến nỗi gầy
đét như ông tưởng. Trông hắn mập ra, nhưng nước da th́
xanh dờn. Hắn không mang vẻ mặt đau khổ và cố t́nh ra
dáng thiểu năo để van xin sự thương xót như những tù
nhân bên cạnh. Mắt hắn sáng quắc, đầy thần khí, như đang
tập trung vào một quyết định nào đó quan trọng hoặc đang
rắp tâm làm một cái ǵ bất thường. Hắn th́ không đủ tâm
ư để nhận xét về t́nh trạng sức khỏe của hai người thân
đối diện. Cái nh́n của hắn quét qua một lượt trên khuôn
mặt họ và hắn biết ngay là ba hắn vừa trồng xong răng
giả, cả hai hàm trên dưới; c̣n bà chị th́ đợt thăm nuôi
trước thấy sún cái răng cửa phía trái, nay cái lỗ hổng
tai ác đó đă được tu bổ đàng hoàng bằng một cái răng
xương hơi nhọn, cân đối với cái răng phía phải.
Sau phút yên lặng,
người cha bắt đầu mở lời. Ông nói ǵ đó hắn nghe không
được v́ chung quanh người ta đều hét với nhau to tiếng.
Ba hắn xưa nay ăn nói nhỏ nhẹ không gào nổi với thiên hạ;
hơn nữa, có lẽ nỗi thương cảm của ông hăy c̣n nghẹn cứng
nơi cuống họng, như một nùi giẻ ngăn chận lối thoát của
ngữ ngôn mà ông muốn phơi bày. Hắn khó chịu nh́n những
người chung quanh, nghe họ thổ lộ tâm t́nh như là đang
chửi bới, dọa nạt nhau vậy.
Tiếng một người
đàn bà ngồi kế bên ba hắn ré lên:
“Em nhớ anh lắm.”
Người đàn ông cải
tạo ngồi bên hắn rống trả:
“Biết rồi. Anh
cũng vậy. Lần sau nhớ mua cá khô nhiều nhiều. Thịt kho
nữa. Nhớ nghe.”
Hắn cũng như cha
già, vốn chưa căi lộn to tiếng với ai nên phải cố gắng
lắm hắn mới nói vọng qua phía ông được vài lời:
“Mẹ có khỏe không
ba?”
Ba hắn lúng búng
trong miệng. Chị hắn phải làm thông dịch, chồm tới trước
nói:
“Ba nói mẹ khỏe,
nhưng mẹ đang lo lắng cho em và anh Hưng đó,” rồi bà chị
nói luôn một dây theo ư ḿnh, “ở nhà ai cũng mong em về.
Anh Hưng đă chuyển đến trại A.30, tháng nào chị cũng đi
thăm. Anh Hưng được giao vẽ trang trí cho trại chứ không
lao động nặng hay bị biệt giam như em...”
Hắn ngắt lời bà
chị bằng cách vừa nhăn mặt vừa lắc đầu. Người chị ngưng
một lúc, rồi chuyển đề:
“Em cần ǵ th́ nói,
chị sẽ đem vào trong đợt tới.”
Hắn khẽ lắc đầu
nói:
“Không cần ǵ hết.”
Nhưng sực nhớ anh cán bộ trước đó có dặn kiếm cà phê
thuốc lá, hắn chữa lời ngay: “À, chị mua cho em hai bịch
cà phê đen, hai gói thuốc đầu lọc, ngay bây giờ đi chị.
Nhanh lên kẻo hết giờ.”
Bà chị không thắc
mắc, đi ngay. C̣n lại hai cha con ngồi ngó nhau, lúng
túng không biết nói ǵ và nếu nói, liệu có nghe nhau
được hay không. Hắn nh́n cha thương xót rồi bỗng liên
tưởng h́nh ảnh ông g̣ lưng trên chiếc xe đạp mỗi ngày
đến Ṭa Hành Chánh tỉnh, h́nh ảnh ông bị sưng húp hai
chân ngồi một chỗ và những giọt nước mắt ông khóc cho
chiếc xe đạp của ḿnh. Bây giờ, rơ ràng là ông đang ngồi
trước mặt, nh́n hắn bằng đôi mắt hiền lành và buồn bă
của một con ngựa già không c̣n đủ sức để kéo chiếc xe
không. Hắn muốn ôm ông lắm, nhưng nội qui thăm nuôi
không cho phép. Trước kia mỗi lần ông ôm hắn, hắn đứng
thẳng đuột và đáp lại t́nh ông một cách lấy lệ. Giờ này,
chiều ngang thước rưỡi của cái bàn đă là một không gian
xa thẳm ngăn chia hắn với cha hắn từ hai thế giới cách
biệt mà người ta chỉ có thể nh́n nhau chứ không thể vói
đến nhau được.
Họ im lặng cho đến
khi chị hắn đặt một túi ni-lông đựng hai gói cà phê và
thuốc thơm lên bàn. Người cha đưa tay đẩy gói quà nhích
về hướng thằng con trai một chút. Hắn không dám vói tay
đón nhận v́ nội qui có cấm. Hắn nh́n bàn tay xanh gầy
của người cha rút khỏi mặt bàn như dơi theo những đợt
sóng miễn cưỡng xa bờ. Tầm mắt hắn cũng từ từ lui về rồi
dừng lại, dán vào gói quà. Hắn nh́n thật lâu nơi đó.
Không phải hắn thèm cà phê thuốc lá nhưng chính từ gói
quà nhỏ mọn kia, hắn tưởng có thể chạm đến bàn tay của
cha ḿnh. Nhưng viên cán bộ trực đă không cho hắn hưởng
thụ ngay cả thứ cảm giác tưởng tượng xa xỉ đó. Một cách
thô bỉ, viên cán bộ chụp lấy cái túi ni-lông, xốc lên
như t́m kiếm ǵ rồi đưa lên mũi ngửi một cái trước khi
trao lại cho hắn. Hắn giận run người muốn khóc. Nhưng
hắn bặm môi lại, tự dặn ḷng: “Đừng khóc.” Lời dặn không
liên quan ǵ đến nội qui thăm nuôi, mà xuất phát từ thói
quen ám thị. Hắn thấy không c̣n thiết tha muốn chạm đến
gói quà nữa. Có lẽ gói quà đă bị ướp vào chút mùi khỉ
chứ không c̣n hơi hướm của cha hắn. Thốt nhiên hắn sực
nhớ sự việc quan trọng mà hắn muốn nói.
“Ba ơi, con xin ba
về viết một tờ đơn bảo lănh con ra khỏi trại để điều trị
trong ṿng ba tháng. Tờ đơn sao làm ba bản: một bản gởi
Trưởng trại cải tạo, một bản gởi Công an tỉnh và một bản
gởi Bộ Nội Vụ. Trong đơn nói rơ con bị bệnh tim có sự
xác nhận của bác sĩ trại này. Ba nhớ làm gấp. Ở đây đă
có nhiều người được thả về theo cách đó. Mẫu đơn bảo
lănh có dán ở văn pḥng trại. Ba nhớ viết theo mẫu có
sẵn chứ đừng tự viết theo ư ḿnh, nghe ba.”
Ba hắn gục gặc mà
có vẻ như không nhớ hết những lời hắn nói. Ông quay lại
hỏi chị hắn ǵ đó. Người chị nhắc lại cho ông nghe rồi
hướng về hắn nói:
“Chị nhớ rồi. Để
chị về nhắc ba.”
Sau lời bà chị,
không khí im lặng giữa ba cha con lặp lại lần nữa trong
khi những người chung quanh hối hả nói đủ thứ chuyện cho
kịp trước giờ chuyển phiên khác. Cuối cùng, không rơ v́
hắn nói cho có chuyện hay v́ hắn thực quan tâm đến cha,
hắn hỏi:
“Chân ba bây giờ
khỏe hẳn chưa ba?”
Cha hắn gật đầu,
rồi như để hắn yên tâm hơn, ông nói một hơi dài thoải
mái:
“Mỗi ngày ba đi bộ
hơn hai cây số để lên chùa dạy Pháp văn cho quư thầy.
Chân ba mạnh lâu rồi, nếu có xe đạp chắc ba c̣n đi xa
hơn. Đạp xe là một lối thể dục tốt lắm đó con.”
Nói xong, ông bỗng
nhíu mày nh́n thằng con. Những vết nhăn trên vầng trán
xạm nắng của ông như những luống cày vừa được xới lên
trên mặt đất cằn. Dưới những rănh sâu đó, những hạt mầm
của hoài nghi đâm lên: “Tại sao con hỏi ba câu này? Con
biết rơ ba đă đi lại b́nh thường từ bảy năm trước rồi mà.”
Hắn cúi mặt xuống,
tự biết ḿnh đă buông một câu hỏi rất thừa. Rồi hắn tự
hỏi có phải ḿnh thực sự quan tâm đến đôi chân của cha
hay là muốn được ông cảm thương cho đôi chân bại liệt
của ḿnh. Hắn ngẩng phắt đầu lên, nói với giọng cứng rắn:
“Thôi ba về đi.”
Người cha ngơ ngác
dơng tai lên. Người chị nói:
“Chưa hết giờ mà.
Em cần ǵ nữa th́ nói đi.”
“Em không cần ǵ
nữa hết. Chị đưa ba về đi. Gặp nhau như vậy đủ rồi. Hẹn
gặp chị lần sau. Nhớ nhắc ba làm đơn bảo lănh em.”
Người cha vần ngồi
chết cứng một chỗ nh́n hắn, chớp chớp đôi mắt. Ông chẳng
hiểu nổi tại sao thằng con lại xua ông về trước khi hết
giờ được phép nói chuyện. Bà chị cau mày nhưng vốn
thường tin rằng cậu em nói ǵ cũng có lư do thích đáng
nên bà cũng cầm cái nón lên. Hắn nghiến răng quay mặt
chỗ khác. Đừng khóc.
Trong khi cha và
chị hắn c̣n tần ngần chưa muốn quay ra th́ tên cán bộ
trực, năy giờ vẫn đi qua đi lại sau lưng các tù nhân để
kiểm soát, hô to lên:
“Hết giờ rồi, cô
bác ơi!”
Pḥng thăm nuôi
muốn vỡ ra với những lời cuối hét vào nhau, y như giờ
tan học của một bầy trẻ ở trường tiểu học. Người cha đội
mũ đứng dậy, vừa bước ra khỏi băng ghế vừa ngoái nh́n
hắn. Bà chị bước ra tới cửa, quay lại, đưa một tay lên
vẫy.
Cán bộ lại xồng
xộc tới lui, thúc hối:
“Hết giờ, hết giờ.
Phiên khác. A, cái thằng này, sao c̣n ngồi đó? Muốn ǵ
đây?”
Chờ cho cha và chị
ra khỏi cửa rồi, hắn mới nói:
“Tôi bị liệt chân,
bây giờ tê quá đứng không nổi.”
“Mẹ kiếp, vậy mà
cũng rán lết ra đây à? Cán bộ nào cho mày ra?”
“Cán bộ Thêm,” vừa
trả lời hắn vừa móc ra một gói thuốc thơm. Gói c̣n lại,
hắn nghĩ, nhất định phải để dành cho cán bộ Thêm, kẻ cho
phép hắn được gặp mặt gia đ́nh, nếu không e sẽ có chuyện
lớn.
“Mày cũng hút
thuốc à? Thuốc này ngon đấy chứ. Bà xă mày trông cũng
được đến thế,” viên cán bộ xé bao thuốc rút một điếu rồi
trả lại hắn.
“Cán bộ cất mà hút,
tôi c̣n một gói đây. Người khi năy là chị tôi chứ đâu
phải bà xă.”
“Thế à?” Gă vừa
nói vừa bỏ gói thuốc vào túi áo. “Kỳ sau tớ cho chị em
mày nói chuyện nửa giờ. Nầy, thằng kia, nom mày khỏe quá,
cơng thằng này về khu.”
Hắn được một tù
nhân khác xốc lên, cơng ra lối sau đi băng vườn cà phê.
Khi ngang qua một cái cầu ván phía bên phải nhà thăm
nuôi, hắn ngoái cổ lại, thấy rơ cha và chị hắn đứng dưới
một gốc cây ở sân trước đưa mắt dơi theo ḿnh. Trong một
thoáng bắt gặp tia nh́n cuối cùng của cha già phóng tới,
hắn thấy ông khóc, miệng méo xệ. Hắn gục mặt vào vai
người tù kia, bặm môi lại: Đừng khóc.
Cả tháng trời sau
đó nằm trong bệnh xá, hắn luôn bị cắn rứt bởi tờ đơn bảo
lănh mà hắn đề nghị cha hắn làm. Nội dung lá đơn—theo
mẫu viết sẵn của trại—buộc người đứng đơn phải chịu
trách nhiệm hoàn toàn về mọi hành vi của người được bảo
lănh. Có nghĩa rằng, cha hắn phải vào trại cải tạo thay
hắn nếu hắn bỏ trốn trong thời gian được tạm tha để điều
trị. Đó không phải là lời hăm dọa suông. Chế độ này thừa
dă tâm để quản thúc tù nhân dù trong h́nh thức cùm chặt
hay thả lỏng. Hắn muốn trốn trại nhiều lần rồi mà không
được. Bây giờ hắn hy vọng được thả ra một cách công khai
qua tờ đơn bảo lănh, và rồi hắn sẽ thương lượng với cha
hắn như thế nào để ông đồng ư cho hắn trốn luôn trước
khi hết hạn tạm tha. Hoặc giả, hắn sẽ thuyết phục ông đi
theo hắn vào mật khu hay trốn ra nước ngoài. Ư đồ trốn
đi thôi thúc hắn và sự dằn vặt chính đó càng tăng. Nghĩ
đến người cha phải đem thân già mà thế mạng cho ḿnh
hoặc cùng chịu gian nguy đi trốn với ḿnh, hắn thấy xốn
xang trong ḷng, không sao chịu nổi. Vậy mà thằng bạn tù
thân nhất của hắn cứ xúi giục:
“Anh phải cân nhắc
kỹ lưỡng quyết định này. Đó là dịp may chỉ có một lần
trong đời cải tạo, không chịu trốn th́ đừng mong có lần
sau. Tôi biết anh có tên trong danh sách những tù nhân
bệnh nặng được đề nghị cứu xét tạm tha. Danh sách đợt
này là đợt cuối để đẩy hết đám tù thân tàn ma dại ra
khỏi bệnh xá, anh rơ quá mà! Trong hiện trạng của đất
nước, phải đặt đại cuộc lên trên. Nếu cần, hy sinh luôn
ông già. Nhóm ḿnh bị bắt ráo rồi, thoát được người nào
tốt người đó. Phải gầy dựng lại lực lượng, tiếp tục đấu
tranh, không lư tịt luôn. Tôi tin rằng ba anh cũng sẽ
măn nguyện nếu biết chắc anh c̣n sống và thoát để dấn
ḿnh vào việc lớn.”
Hắn nghĩ lời thằng
bạn cũng có lư nếu đang nói với Lê Lợi hay Quang Trung.
C̣n hắn, hắn là cái khỉ ǵ mà phải đành đoạn hy sinh
người cha hiền! Dù vậy, phải công nhận ư kiến của người
bạn cũng lôi cuốn lắm. Trốn, quả là hấp dẫn và hợp lư.
Chôn thân vĩnh viễn trong trại cải tạo th́ phi lư quá.
Vào dịp lễ Giáng
sinh năm ấy, danh sách những cải tạo viên bệnh nặng
không thể chữa trị được Ty Công An tỉnh và trại cải tạo
cứu xét trả tự do. Hai trăm bốn mươi ba tù nhân thuộc
diện h́nh sự và vượt biên được cấp lệnh tha. Cả trại
nhốn nháo lên. Nhưng diện chính trị phạm như hắn chẳng
thấy được đề cập đến. Ḷng hắn chùng xuống, thất vọng.
Tiễn đưa nhiều người bạn tù và đàn em ra khỏi bệnh xá,
hắn thấy rơ hy vọng của ḿnh bị cuốn trôi theo bước chân
hí hửng của họ.
Hắn lặng lẽ lui về
một góc bệnh xá. Buồn. Hút thuốc. Nhưng cùng lúc, hắn
thấy nỗi dày ṿ trong hắn như được đánh tan đi. Hắn
không c̣n phải cân nhắc giữa t́nh nhà và nghĩa nước nữa.
Cả hai sự chọn lựa này đều mang lại sự ray rứt dằn vặt
cho lương tâm hắn.
“Cám ơn ba đă
không tạo điều kiện cho con làm việc bất hiếu,” hắn tự
nhủ như vậy mà thực không phân định được đó là lời an ủi
cho nỗi tuyệt vọng của ḿnh hay chính ra là phản ảnh
chua xót của thái độ chấp nhận.
Phải ba ngày sau
đó, h́nh ảnh những tù nhân cầm lệnh tha bước ra khỏi
trại mới thực sự được xóa nḥa trong tâm tưởng hắn. Bất
ngờ vào sáng ngày thứ tư kế tiếp, hắn được gọi tên cùng
năm chính trị phạm khác, lên tŕnh diện tại văn pḥng
trại. Họ, sáu tù nhân chính trị được cấp lệnh tạm tha
ngay hôm đó.
Không thể nói rằng
hắn đă không mừng rơn khi nhận cái lệnh tạm tha mà hắn
biết rồi sẽ đẩy hắn vào t́nh trạng khó xử. Hắn mặc kệ
không cần biết là tạm tha hay tha bổng. Cứ về cái đă.
Nỗi hân hoan bồng bềnh dưới những bước chân hắn trên con
đường đưa ra cổng trại. Đất trời thênh thang, đường xá
nhộn nhịp. Tất cả đều như chung hưởng niềm hoan lạc
tràn đầy trong ḷng hắn.
Trên chuyến xe lam
về Sài G̣n, đang phấp phỏm với niềm vui sắp gặp lại
người thân trong gia đ́nh, hắn bỗng nhác thấy ư muốn
trốn thoát lởn vởn trong đầu ḿnh. Hắn xua nó đi nhưng
nó vẫn ĺ lợm quay lại với lư do của nó. Và hắn chợt
nhận ra cái kẽ hở mà cán bộ trại cải tạo, không
biết vô t́nh hay cố ư, đă mở hé ra cho hắn. Ai sẽ chịu
trách nhiệm về hắn trên quăng đường từ trại cải tạo đến
Sài G̣n rồi từ Sài G̣n ra Nha Trang, nơi cư ngụ của gia
đ́nh hắn? Rơ ràng là hắn có thể trốn ngay lúc này mà
chẳng ai trong gia đ́nh hắn phải chịu liên lụy cả.
Nhưng, cũng có thể suy ngược lại: hắn có thể bị người
cộng sản thủ tiêu trước khi về đến nhà mà trại cải
tạo không chịu trách nhiệm. Cộng sản mà giăng bẫy th́
khó mà lường được cái ǵ sẽ xảy ra. Họ có thể giết hắn,
có thể theo dơi xem hắn thường liên lạc với ai hoặc bám
sát hắn đến tận mật khu mà hắn dự tính trốn vào. Sau
nhiều phút hoang mang, cuối cùng hắn quyết định là cứ về
nhà người chị ở Sài G̣n ḍ xét thực hư thế nào, sau đó
hẵng hay. Niềm vui của hắn v́ vậy mà giảm đi cường độ,
thay vào đó là một ít lo âu và dè dặt.
Nhà người chị
trong một chung cư đối diện dăy lầu của đoàn văn công
thuộc Sở Công An thành phố. Nơi ấy thật là bất tiện cho
một gă tù chính trị như hắn ghé vào. Nhưng hắn chẳng
biết làm sao hơn. Hắn đứng trước nhà, ngạc nhiên nh́n
cánh cửa có khóa trái ở bên ngoài. Thường cửa chỉ
khóa khi nào bà chị đi xa. Hắn sốt ruột, gơ cửa, nhưng
biết như vậy là khùng, hắn ngưng.
Chẳng biết làm ǵ
và đi đâu, hắn đành tựa lưng ngoài cửa đứng đợi, hy
vọng bà chị sẽ trở về một lúc nào đó. Đứng tựa cửa một
hồi lâu như thế, hắn chợt nhớ tới người cha hiền lành
của ḿnh. Có lẽ giờ này ông cũng đang đứng tựa cửa
ở
căn nhà nhỏ ngoài Nha Trang, mong đợi kết quả của tờ
đơn bảo lănh. Ḷng hắn rộn ră lên, ước mong sớm gặp cha
chỉ để ôm chầm lấy ông mà thôi.
Năm phút sau, có
người hàng xóm đi ngang. Thấy hắn, bà ta đứng lại, trố
mắt hỏi:
“Có phải Hoàn đó
không?”
“Dạ, tôi đây.”
“Ở tù mới về?”
“Dạ phải.”
“Nghe tin ǵ
chưa?”
“Dạ tin ǵ?” hắn
choáng váng, linh cảm một cái ǵ bất thường đă xảy ra.
“Ba Hoàn mất rồi,”
bà nhỏ giọng nói, mắt nh́n ái ngại. “Chị Thu bế con đi
Nha Trang hôm qua. Các anh chị của Hoàn đều ra ngoài
nhà hết, chẳng c̣n ai trong này đâu.”
Hắn lặng người đi,
vịn tay vào vách. Đôi chân vốn đă yếu càng thêm loạng
choạng như muốn sụm.
Người kia nói
tiếp:
“Đón tàu hỏa đi
liền chiều nay th́ kịp trước giờ hạ huyệt. Ba Hoàn mất
hôm kia. Ngày mai mới chôn. Đi đi. Ra ga ngay bây giờ,
c̣n chuyến tàu sáu giờ chiều nay, sáng sớm ngày mai đến
Nha Trang rồi.”
“Dạ,” hắn nuốt cục
nghẹn xuống, “để tôi đi liền. Cám ơn chị.”
Ra khỏi khu chung
cư, hắn mới thấy ḿnh không đủ sức đi bộ xa hơn và cũng
không thể kham nổi một đêm đứng trên tàu hỏa chật ních
những người và hàng hóa. Ngẩn ngẩn ngơ ngơ, hắn bước đi
chuệnh choạng ngoài phố không hướng về một mục tiêu nào
hết. Hắn chẳng biết phải về đâu. Chứa chấp một tù nhân
chính trị là điều mà mọi người, trừ phi là ruột thịt,
đều e dè. Ư nghĩ này khiến hắn gần như muốn quên luôn là
cha hắn đă chết.
Vừa bước đi hắn
vừa cố nghĩ xem có thể tá túc được
ở đâu cho qua đêm
nay. Không t́m được chỗ ngủ trước giờ giới nghiêm th́
lại lần nữa bị rơi vào cái ṿng khó khăn phiền nhiễu với
công an.
Sau cùng, hắn gọi
xích lô chở đến nhà một người bạn. Lên xe, hắn buông
người xuống và nghe ḷng ḿnh tê đi dưới một sức nặng.
Dường như mọi cơ năng của thể xác lẫn tinh
thần đă không
c̣n đủ sức chống đỡ và gượng dậy dưới sự chụp phủ của
một biến chuyển to lớn đến thế. Hắn cũng không khóc nổi
dù rằng lúc ấy hắn không hề có ư kềm chế xúc cảm của
ḿnh. Mắt hắn ráo hoảnh, và hắn có thể nghe rơ sự tê
liệt không chỉ tập trung nơi đôi chân mà c̣n lan dần
khắp cả người, vào tận những góc xó kín đáo nhất của
tâm hồn nữa.
Mừng rỡ, người bạn
đưa hắn vào nhà rồi ôm chặt hắn, khóc ṛng. Hắn vẫn trơ
trơ, như một người nộm. Rồi hắn nằm xuống, nh́n trần
nhà, mặc bạn hắn nói ǵ th́ nói. Khi bạn hắn xuống bếp
làm thức ăn, c̣n lại một ḿnh, hắn mới bắt đầu ư thức
dần dần sự tồn tại của chính ḿnh với một niềm đau
thống thiết. Hắn nhớ đến cha già với bàn tay xanh gầy
rút khỏi mặt bàn và đôi mắt rưng lệ khi thấy hắn được
cơng đi như một kẻ tàn phế. Hắn nghe quặn đau trong
ḷng mà vẫn không sao khóc nổi. Có lẽ niềm vui cực độ
của sự tự do vẫn c̣n rung dài âm hưởng của nó khiến
cho nỗi đau khổ, dù to lớn, cũng bị dội ngược và nén lại
thành một khối âm u, nặng như ch́, treo lơ lửng trên bờ
vai của trái tim, không làm trái tim ngưng đập nhưng
khiến cho nó phải rạn nứt từng hồi với một sự cọ xát âm
hiểm và bền bĩ.
Ngày qua ngày, hầu
như ư hướng muốn trốn vào mật khu cũng bị chết ṃn theo
trạng thái rũ liệt của tâm hồn hắn. Phải một tuần trôi
qua, hắn mới thực sự cảm thấy là đă đủ sức làm một
chuyến đi xa: hắn đón xe đi Nha Trang.
Bước vào nhà, thấy
mẹ mang vành tang trắng, mí mắt hắn thoáng sụp xuống.
Bầy em chạy a đến ôm hôn hắn, mừng và cười sung sướng,
làm như thể trong nhà không có đại tang vậy. Hắn lặng lẽ
ngồi xuống ghế, xoa nhẹ đôi chân.
Mẹ hắn bước đến
cạnh. Hai mẹ con nh́n nhau không nói ǵ. Dường như người
mẹ đang c̣n phân vân không biết nên vui với sự trở về
của hắn hay là nên cùng hắn chia xẻ nỗi đau về sự ra
đi của một người thân. Phải một lúc lâu bà mới nói:
“Thôi, con vào
thắp nhang cho ba nghe.”
Hắn đứng dậy, nén
tiếng khóc. Thắp nhang cho ba. Những tiếng đó xác minh
cho hắn thêm lần nữa là hắn đă mất đi vĩnh viễn người
cha hiền lành của ḿnh rồi. Trong khi mẹ đốt nhang, hắn
nhắm mắt lại một lúc, tự nhủ: “Đừng khóc.” Khi mở mắt
ra, hắn vẫn chưa dám nh́n thẳng vào
ảnh cha mà nh́n vào
một tấm lụa trắng treo bên cạnh bàn thờ, trên đó có ghi
hai câu thơ tiếng Việt, viết bằng bút lông với mực Tàu:
“Trời mênh mang
Đất mênh mang
Người đi
để lại nhân gian nụ cười.”
Dưới hai câu thơ
có đề tên những bằng hữu của anh hắn. Có lẽ cha hắn đă
mỉm cười khi nhắm mắt. Nụ cười ấy, đối với mọi người,
hẳn là mang nhiều ư nghĩa thâm thúy. Nhưng với riêng
hắn, đó là lời cuối cùng ông trao đến hắn: nụ cười măn
nguyện của một người cha khi biết rằng cái chết của
ḿnh sẽ mở lối tung hoành cho một đứa con tàn phế khổn
nạn.
Hắn bắt đầu nh́n
vào ảnh thờ. Khung ảnh đặt trên bàn, tựa vào vách.
Khoảng cách giữa hắn và người cha bây giờ vẫn là
khoảng cách của một chiều ngang cái bàn. Cái bàn này
nhỏ hơn cái bàn ở pḥng thăm nuôi nhiều. Nhưng hai thế
giới, chính lúc này mới thực sự là không thể vói đến
nhau được. Cha hắn đă rút bàn tay gầy guộc của
ông ra
khỏi mặt bàn, vĩnh viễn. Vẫn ngoan cố kềm chế tiếng
khóc của ḿnh, hắn đón nhận ba cây nhang từ tay mẹ, đưa
lên trán. Đầu óc hắn trống rỗng. Hắn chẳng khấn vái ǵ,
v́ hắn biết khấn vái với người chết có nghĩa là lập một
cuộc đối thoại và cuộc đối thoại này sẽ đánh bại ư chí
cưỡng lại tiếng khóc của hắn. Nhưng, trong khi hắn lui
về cố thủ trong tường thành ám thị của ḿnh để trốn
chạy những giọt lệ th́ chính mẹ hắn đă mở một cuộc đối
thoại. Bà đứng bên cạnh bàn thờ nói với cha hắn y như là
ông vẫn c̣n ngồi đó vậy:
“Con ở tù mới ra,
về thăm ông, đó ông.”
Hắn khóc nấc lên.
Những giọt lệ tích lũy từ trước đến nay tuôn ra như nước
trào từ một con đê vỡ. Hắn đă cho ḿnh khóc, khóc thật
lâu và bi thiết đến nỗi cả nhà phải khóc theo, tạo nên
một bản hợp tấu kết tinh bao chất liệu trầm thống của
kiếp người.
Hắn, chẳng phải
ai khác, chính là tôi vậy.
Không can chi
phải kềm chế tiếng khóc khi bạn có thể khóc được. Tiếng
khóc cũng như giọng cười, đều thơ mộng như nhau và là
những biểu hiện trung thực của con tim chúng ta trước
bước đi thăng trầm tất nhiên của cuộc sống.
Và thực ra, cái
đẹp của tâm hồn không phải ở chỗ quanh năm băng giá
mà là biết tan chảy hay ngưng đọng một cách nhịp nhàng
theo điệu luân vũ bất tuyệt của bốn mùa cây cỏ.
Virginia, 1989 |