Nỗi niềm lữ thứ
(1978)
Anh thức đêm nay nghe gió chuyển ḿnh
Nghe cây cỏ mọc những chồi điêu linh
Xem trăng sao chớp mắt đời lang bạt
Tuổi anh tṛn như giấc mộng phiêu du
Vẫy lần cuối
trời khuya buồn
bước nhỏ
Mắt vu vơ trông
phố thị sương mù
Lần này thôi
ngàn sau xin giă biệt
Phút ngập ngừng ôi con nước vụt đi...
Anh bước lên cao
thiên thần mỏi mệt
Bụi giang hồ nặng trĩu hai vai
Anh quên đếm thời gian
quên ngày tháng vội
và đơn sơ anh chỉ biết đêm dài
Bạt ngàn cánh chim
ô chiều nắng rụng
Núi biếc buồn thương mây gió lênh đênh...
Anh không kiếm kỳ hoa, không t́m dị thảo
Ḷng đơn sơ, anh yêu lá rụng vàng.
Lại một đêm chợt về trêu giấc ngủ
Anh lạnh ḿnh nghe sóng vỗ gọi tên
Buồn quen lối theo đêm về trú ngụ
Tuổi suy tư chợp mắt như ngục h́nh
Anh không biết điêu ngoa, không sành tư lợi
Yêu cuộc đời anh hiến cả tâm tư.
Chiều lăng đăng những mây hồng khói đụn
Nắng vàng xa ấp ủ một phương trời
Anh khẽ hát lời nguyền non nước cũ
Và một lần khẽ gọi núi rừng ơi
Anh đi kiếm tương lai
xuôi bờ ảo tưởng
Chập chùng lay
hoa lá ngữa nghiêng cười
Rồi đêm đến trên non
anh vụng về giấu mặt
Đôi tay trần không giấu nổi phong sương
Anh không chết đâu em
nhưng anh vừa biến dạng
Suối nguồn ơi
một ḍng chảy miên man...
Trang chính | Văn | Tạp ghi | Đọc thơ | Sách VH | Giới thiệu sách
Mua sách: Truyện dài, Truyện ngắn, Thơ & Tùy bút