Mắt buồn
Rơi xuống từng chiều
Những giọt sương mong manh
không h́nh dáng
Em đến rồi đi không để lại ǵ
Ngoài đôi mắt buồn nh́n anh
Câm lặng
T́nh yêu chân thật thường khi không cần lên tiếng
Lặng lẽ lướt qua những chiều nắng tàn
Đêm về chậm mà nỗi nhớ chừng như giục giă đi mau
Đôi mắt đôi mắt
Chớp nhanh cho lệ khô tháng ngày
Hăy nói một lời hỡi em yêu
Dù rằng t́nh yêu không cần lên tiếng
Anh vẫn chờ em mỗi chiều mỗi chiều
Có những giọt sương cuối ngày nḥa nơi phương ấy
Không lẽ lời yêu cất măi trong ḷng?
Anh như lăng tử đi hoài nẻo mộng
Học t́nh yêu qua đôi mắt rưng sương
Phải chăng em từng nói một lần, nhiều lần
Mà anh ngu muội không nghe ra thâm ư?Này em hăy đến
cho anh nh́n sâu lại đôi mắt
Có điều ǵ c̣n giữ lại bên trong?
Sương vẫn rơi những chiều nắng nhạt
Mắt buồn em hăy mở tṛn thâu đêm
Cho anh uống tràn cơn mộng mị
Nhịp vô thường lây lất tàn canh
Vâng, anh biết t́nh yêu không cần tiếng nói
Ṿng tay êm níu giữ ân t́nh
Rồi ngày lên tất cả sẽ vuột mất
Mộng tưởng tan tành sương theo sương
Đường dài phiêu lăng gọi mời chân bước mỏi
Mắt buồn ai câm lặng mang theo...
Trang chính | Văn | Tạp ghi | Đọc thơ | Sách VH | Giới thiệu sách
Mua sách: Truyện dài, Truyện ngắn, Thơ & Tùy bút