Ngọc Tuyết
Ủ t́nh Trăng sao không c̣n trẻ
Vẫn măi hoài xa nhau
Nắng mưa không c̣n trẻ
Gọi đêm ngày xôn xao
Sao đôi ta khờ khạo
Để đời níu vào nhau
Một đời đà chớm bạc
Gói t́nh gởi chiêm bao
Mặc thu đông xuân hạ
Ta ủ t́nh vào nhau.
Mạch t́nh Em ngần ngại
Gói vài giọt vắn
Sợ tim ḿnh
Không gói hềt niềm đau
Mới hôm nào xanh xao sáo nhỏ
Mạch khơi nguồn
Vỗ cánh hồi sinh
Đường nắng gió
Cuối miền phiêu lăng
Kết màu yêu chín đỏ áo t́nh.
Bóng t́nh Lộng bóng t́nh
Em treo nơi vườn mộng
Tháng ngày dài
Chất chứa những yêu thương
Ṿng tay ḿnh
B́nh yên em trú ngụ
Ấm áp ḷng
Dẫu băo tố trùng dương.
Lạm pháp Hạt t́nh lăn chạm triền thơ
Găy đi mấy đoạn nắng mơ khoác chiều
Đoạn vàng ứa giọt cô liêu
Đoạn xamh lén giấu bao nhiêu là buồn
Dưới triền ḷng đổ mưa tuôn
Lời thơ lạm pháp bắt nguồn từ đâu.
Có lẽ nào... Người vắng
Phố chờ
Rộn ràng gió lộng
Quấn quưt trời dấu lặng buông trôi
Một cung bậc chơi vơi trầm bổng
Vuốt phím ngà tim bật hồn rơi
Giọt sương vỡ thức thao nửa kiếp
Giọt cầm rơi thao thức trọn đời
Đất phương nam lạnh thấm cung trời
Mùa thu ẩm đục buồn phố thị
Sóng xô bờ
Bạc phếch thời gian
T́nh mặc định vơ vàng tháng bảy
Chút t́nh nghiêng
Lạnh cóng địa đàng
Ta đi giữa đôi bờ thương nhớ
Buổi khai nguyên lục bát rắc vần
Thơ che mộng làm t́nh tuyệt thực
Có lẽ nào... xa lạ
Chốn trần gian.
Trang chính | Văn | Tạp ghi | Đọc thơ | Sách VH | Giới thiệu sách
Mua sách: Truyện dài, Truyện ngắn, Thơ & Tùy bút