Nghiêm Xuân Cường
Vô Cớ Lệ Rơi
V́ đâu mắt lệ chứa chan
Một màn sương bỗng giăng ngang giữa trời
Kiếp người -cũng một kiếp người
Mẹ ơi sao có người cười, kẻ đau
Một phương nắng đẹp muôn mầu
Một phương cô quạnh u sầu nát tim
Nơi đây gió lặng trời êm
Mà sao chốn ấy đạn bom hăi hùng
Bể dâu, dâu bể chập chùng
Mẹ ơi nghĩ đến mà ḷng xót xa
Xót cho nguời, xót cho ta
Trăm năm một kiếp, nở hoa mấy mùa.
03-23-03
Giữa Muôn Trùng Ngàn Đời Là Không
Đời vui như mây gió thoáng trôi,
Đời vui v́ ta biết yêu người.
Đời vui khi sông núi với muôn loài là một,
Giữa muôn trùng phận người nhỏ nhoi.
Đời vui như chút nắng thoáng qua,
Đời vui như mây nước không nhà.
Đời vui khi ta biết nỗi đau là phận người,
Với muôn loài một đời là không.
Không c̣n ta, không c̣n ai
Dẫu muôn loài, là một.
Không c̣n có, không c̣n không,
Không là một, chẳng là hai.
Không c̣n ta, không c̣n ai
Dẫu muôn ngày: một ngày.
Không c̣n đến, không c̣n đi
Không c̣n được, chẳng c̣n thua.
Đời vui như chiếc lá khô bay
Đời vui như trăng khuyết lại đầy.
Đời vui khi sông núi với muôn loài là một,
Giữa muôn trùng đời là sợi tơ.
Đời vui như cánh bướm mong manh,
Đời vui như hoa thắm trên cành.
Đời vui khi ta biết dẫu muôn người là một,
Giữa muôn trùng ngàn đời là không.
4-24-03
Xuân Bất Tận
Xuân đẹp nhất là mùa xuân bất tận
Hoa nở trong tim và gió đầy ḷng
B́nh minh đến ngập hồn bao thơ mộng
Bước chân trần về vạn nẻo mênh mông
Đời đẹp nhất khi ḷng không ràng buộc
Yêu tha nhân, t́nh yêu chẳng đợi chờ
Ngày tháng thoi đưa, người không mơ ước
Có bao giờ tâm vướng bận buồn lo
Chiều sắp tắt c̣n ngàn tia nắng ấm
Bạn đường ơi, đừng tiếc nuối xa xôi
Đời vẫn đẹp dù người luôn sân hận
Gịng sông đời huyền diệu lững lờ trôi
Xuân đẹp nhất là mùa xuân bất tận
Xuân ở trong ta, xuân của mọi nhà
T́nh chân thật xin trao về muôn hướng
Lấy tin yêu ḥa vũ trụ bao la.
09-21-03
Trầm Luân*
Có ǵ đáng nói dông dài
Kẻ vô minh muốn lợi ngay về ḿnh
Bậc Bồ Tát giúp chúng sinh
Thoắt trông đă thấy muôn phần khác xa
Nếu mang hạnh phúc về ta
Mà bao đau khổ tạo ra cho người
Tức th́ Phật tánh buông lơi
Có vui chăng cũng một đời trầm luân.
10-13-03
*phỏng thơ Shantideva
Chuyên Cần
Người chăm bón mong sao hoa nở
Thấy hoa cười ḷng mở hội vui
Ngẫm xem muôn việc ở đời
Gieo nhân tốt ắt gặt hoài quả xinh.
Thế gian mải đua tranh danh sắc
Nào bạc tiền, chức tước cao sang
Vườn tâm xao lăng vun trồng
Tránh sao cỏ dại mọc tràn lối đi.
Tháng năm vụt trôi như gió thoảng
Mỗi cuộc đời tựa áng mây bay
Nghĩ sâu, tỉnh giấc mộng này
Hướng về bờ giác từ nay chuyên cần.
10-28-03
Đóa Hoa Trí Huệ
Mến tặng anh Nguyễn Văn Phú
Mỗi ngày đến, mênh mông t́nh đạo
Mỗi ngày đi, một điệu nhạc vui
Mỗi năm thêm một tuổi đời
Đóa hoa trí huệ đẹp ngời tâm tư.
Mong cứu khổ, ḷng từ rộng mở
Nguyện gieo vui, t́nh tỏa mười phương
Chơn thành gởi nén tâm hương
Minh Đăng ánh đạo soi đường ta đi.
11-15-05
Bên Trầm Hương
Mến tặng chị Phương Lan
Trôi về đâu, những cánh hoa*
Nhấp nhô ngọn sóng, tới xa, xa vời
Trôi về đâu những cuộc đời
Giữa vô minh, vướng ngậm ngùi trầm luân.
Trong thanh tịnh, hận sân dần bỏ
Bên trầm hương, sầu khổ sẽ tan
Đường vui, chân bước nhẹ nhàng
Gió vi vu, ánh đạo vàng sáng soi.
Bay về đâu những áng mây
Giữa mênh mông một trời đầy yêu thương
Quanh ta, đời vẫn vô thường
Trong ta, cả một đại dương nhiệm mầu.
11-18-03
_______________
* Buồn trông ngọn nước mới sa
Hoa trôi man mác biết là về đâu
(Kiều)
Rũ Lụy Phiền
Em ơi có biết không nào
Trăm năm, một giấc mộng vào thiên thu
Đời người: một kiếp phù du
Xuân đi, xuân đến, vi vu gió ngàn
Lá xanh tiếp nối lá vàng
Hết công danh lại bàng hoàng giấc say
Bước vào đời, trắng đôi tay
Ra đi tay trắng, kẻ hay người hèn.
Có chi là măi lâu bền
Lắng tâm tư, rũ lụy phiền trần ai.
11-20-03
Tiếng Thầm Vắng Lặng
Đời trôi nhanh
Như gió vi vu như gịng sông xanh
Đời mong manh
Như khói như sương, như làn dư hương
Đời bao la
Ngàn áng mây bay, bay về nơi xa xa
Đời thiêng liêng
T́m lại trong ta tiếng thầm vắng lặng.
Ai đâu ngờ… một ngày vui đă vụt qua mau
Mái tóc xanh năm xưa nay đă phai mầu
Mới hôm nào cùng nhau dưới nắng c̣n vui ca
Có biết đâu đến ngay phút giây chia ĺa.
Ngày hôm nay
Ngàn ánh ban mai tràn ngập hồn thênh thang
T́nh bay cao
Khi ánh nắng vàng mang về muôn thương yêu
Ḷng an vui
Đời măi êm êm như gịng sông trôi xuôi
T́nh dâng hương
Khi nắng tin yêu soi khắp nẻo đường.
12-01-03
![]()
Trang chính | Văn | Tạp ghi | Đọc thơ | Sách VH | Giới thiệu sách
Mua sách: Truyện dài, Truyện ngắn, Thơ & Tùy bút