Ðịnh Nguyên
Ông dùng những thể thơ có vần điệu mà bây giờ đã bị xem như xưa, cũ. Ông không cố gắng cách tân cấu trúc hay con chữ của thơ. Ông chỉ làm thơ theo cái sườn cũ quen thuộc của nền thơ Việt-nam nhiều đời; nhưng từ đó, từ những câu thơ đầy nhạc tính, dòng thơ ông cứ vậy mà "mới" mãi. Ðọc thơ mà nghe như hát. Êm, nhẹ như những ru khúc.
Quê Hương
Mai mốt em về mây vẫn nhớ
Áo dài ai trắng vạt trời xưa
Dưng không bướm trắng bay đầy ngõ
Quấn quít thơ anh chữ bỗng thừa
Mai mốt em về sông vẫn nhắc
Thầm thì con sóng kể ca dao
Ngày xưa, ngày xửa mùa tao loạn
Sông tiễn người đi, người tiễn nhau
Mai mốt em về mưa vẫn ấm
Mùa Hè giọt nặng lá me non
Góc hiên yêu dấu tình năm cũ
Mưa vội vàng như những chiếc hôn
Mai mốt em về cây nhắn lá
Mặc tình ai đó bứt cho ai
Mai về chéo áo nhàu hơn trước
Ðổ tội tình cho những ngón tay
Mai mốt em về chim sẻ gọi
Mái hiên trường cũ bỗng xôn xao
Những bông hoa phượng đua nhau nở
Hoa cũng hờn ghen áo lụa đào
Mai mốt em về cau đã cỗi
Vẫn còn cố ngóng bến sông xa
Khóm quỳnh dặn nhỏ giàn thiên lý
Khoan đợi em về hãy nở hoa
Mai mốt em về trăng thức mãi
Trải vàng sông cũ nước vừa lên
Ðất trời lồng lộng thơm da thịt
Trăng lại cùng em tắm nửa đêm
Mai mốt em về ai cũng lạ
Lạ vì em mãi vẫn quê hương
Ðêm đêm anh đếm sầu riêng rụng
Như đếm lòng anh nỗi nhớ nhung.
Tháng Giêng 1989
Chợt Thu
Em như cơn mưa bay trong trí nhớ
Và mùa Thu vừa thắp lá trên cây
Chiều phơi nghiêng trên sợi nắng thật dài
Chợt rực rỡ giọt mưa như ngấn lệ
Tôi hạnh phúc một góc đời nhỏ bé
Một góc đời vừa đủ cuộc rong chơi
Hồn như cây thêm một chút tàn phai
Mùa lá chín vàng xưa buồn hơi thở
Nghe cơn gió lang thang qua thành phố
Hỏi từng cây muốn gởi lá về đâu
Bời mùa Thu sương khói buồn như nhau
Kỷ niệm cũ dưng không mà rét mướt
Tàn me xưa còn long lanh giọt nước
Rơi xuống đời quạnh quẽ một lần xa
Giòng mực tôi không đủ ấm tờ thư
Nuôi hy vọng bằng những lời gian dối
Chiều mưa nhỏ nên chiều qua rất vội
Chẳng cùng đêm xin một giấc mơ cùng
Nhưng ít ra còn nửa tối mưa chung
Ðể thao thức đếm tiếng đời hiu quạnh
Còn một chút heo may về lành lạnh
Thổi nhớ thương hun hút chỗ nhau nằm
Mùa Thu nào cũng bạc hạnh con trăng
Ðứng rét mướt giữa hư không tàn tạ
Xin nước mắt được một lần hóa đá
Chắc cũng vừa xây mộ nhớ thương nhau.
09/88
Cho Nhau
Rót cho nhau những ưu phiền
Uống cho nhau những nỗi niềm đắng cay
Tặng cho nhau kiếp lưu đày
Hát cho nhau ngủ những ngày buồn tênh
Trả nhau tình thuở mới quen
Môi hôn mùa cũ còn mềm ngây thơ?
Quên cho nhau những đợi chờ
Góp cho nhau những mùa Thu phai tàn
Nói cho nhau Những lời thầm
Ðể cho gang tấc nghìn trùng yêu nhau
Khóc cho người chết mai sau
Nụ hôn xanh cỏ nỗi sầu vàng cây.
Khôn Nguôi
Tìm đâu giờ những ngày mưa
Dang tay hứng nốt giọt thừa hôm qua
Tìm đâu đôi tiếng gà trưa
Nhắc con ve hát gọi mùa rong chơi
Tìm đâu trong đáy mắt người
Long lanh giọt lệ một thời bình yên
Tìm đâu vài sợi tóc quen
Buộc quanh những nỗi ưu phiền cho nhau
Cố tìm cho được niềm đau
Ðể trăm năm cuộc tình đầu còn nguyên.
Trang chính | Văn | Tạp ghi | Ðọc thơ | Sách VH | Giới thiệu sách
Mua sách: Truyện dài, Truyện ngắn, Thơ & Tùy bút