Bùi Ngọc Tuấn

 

 

 

 

Thơ ông, như nghe những bi khúc. Ðôi lúc chạnh lòng, buồn man man. Ðôi lúc thảm sầu, tê tái. Lời thơ nhẹ mà nỗi sầu lại nặng trì xuống khiến cho lòng rưng rức, khôn nguôi.

Thơ ông là cả một cung đàn sầu.

Ðây là một vài bài tiêu biểu trong "Rừng Trăng Sương Khói".

 

 

Ðêm trăng mù sương nghe đàn buồn trên sông Hương

trăng soi hàng cau nghiêng nghiêng buồn

buồn xuôi -- buồn xuôi trên sông Hương

ai rung tơ sầu trên cung đàn

lời trầm bay qua vương hơi sương

 

sông trôi mơ màng -- sông trôi thầm

sông giăng mù sương - đêm xa xăm

ai ngân cung sầu trên giây đàn

ai sao gieo chi lời trăm năm

 

sông trăng mù sương ru sầu về

đàn ngân cung trầm rung sương khuya

ai trôi tâm tình xuôi sông dài

lời như mơ hồ sao buồn chi

 

đàn lơi không buông cung tơ sầu

đêm nhòa sương khuya - tan trong nhau

sông xuôi về xa - phương sa mù

trăng mờ tàn phai thôi còn đâu.

 

Rừng trăng sương khói

thời trẻ tuổi tôi sống ở ven rừng triền núi

phố nhỏ buồn tênh chiều xuống mịt mù sương

đường ngã ba chìm sâu trong mây khói

quán một bàn vắng lặng sầu thương

 

thành phố nhỏ nhịp đời qua lặng lẽ

suối đôi giòng đổi nhịp không người hay

mùa hoa đào hồng lên mầu núi biếc

không ai hoài chi chuyện của cỏ cây

 

trăng có buổi trầm mình trong sương bạc

gió có đêm quằn quại giữa than van

chiều có khi bàng hoàng sườn non vắng

mây lạc hồn ngơ ngẩn quên nhân gian

 

rừng u uẩn chôn sâu lòng thảm thiết

trăng nhạt nhòa ảo não nỗi thê lương

sương mù mịt xóa nhòa đường hai ngả

khói mơ hồ che giấu những đau thương

 

tôi như kẻ mộng du ngoài trời đất

đến ven rừng triền núi hóa cỏ cây

ngày nối tháng giữa mịt mù sương khói

thả buông đời tan biến với mây bay

 

Tử sinh một cuộc tình cờ

tử sinh một cuộc tình cờ

gặp em chi để bây giờ cuồng điên

lãng du trong cõi ưu phiền

hai bên nhật nguyệt một niềm nhớ thương

lòng em kín cổng cao tường

lòng anh giông bão vẫn thường vào ra

trầm luân trong cõi xót xa

mơ là mộng tưởng tỉnh là chiêm bao

tìm em qua ngọn sông đào

về ngang biển bắc hỏi sao từ trời

tử sinh một cuộc rong chơi

gặp em chi để đứng ngồi ngẩn ngơ

tử sinh một cuộc tình cờ

gặp em chi để bây giờ cuồng điên.

 

Ðầu mùa xuân một mình rong chơi

thấy chiều tàn, chợt nhớ thời cũ

chiều ngồi lặng trên đồi

trông mây bay viễn xứ

trời đất đang vào xuân

lá hoa tưng bừng nở

 

đời qua như mây bay

hoa rơi hồng lối nhỏ

khơi vọng sắc năm xưa

thảng thốt lòng thương nhớ

 

trầm vang lời cổ thi

chiều như thơ Yên Ðổ

đàn ngỗng nào về qua

hoa vàng bên giậu cũ

 

trông vời phương trời xa

chiều tan cùng bóng tối

khói sóng mờ trên hồ

đưng về mù mịt lối

 

nghêu ngao khúc sầu ca

bóng dài nghiêng hè phố

lời hát thủa nào xưa

thoáng về trong tiếng gió

 

dừng chân góc đường này

nhìn trời nhòa sương bay

vầng sao xưa mù khuất

bàng hoàng lòng như say.

 

 

horizontal rule

  

Back Up Next

 Trang chính  |  Văn  |  Tạp ghi  |  Ðọc thơ Sách VH  Giới thiệu sách

Mua sách:  Truyện dài, Truyện ngắn, Thơ & Tùy bút